From “Chuyện Tầm Phào Nghiêm Túc”, Phần 2: Thư Tây tồi

Hạnh ơi! Cục vàng của anh!
Anh thấy em đã đăng hình của anh trên trang Bóc Phốt, đã tải lên cả cuộc chát của hai đứa mình. Em đã nói với mọi người anh là thằng đểu, rồi mời mọi người nhận xét, thậm chí hỏi xem anh có làm chuyện khỉ gì với những cô gái khác nữa không.
Mặc dù chuyện này đã làm cho anh rất buồn, nhưng anh hiểu tại sao em làm vậy. Anh hiểu và anh thông cảm.
Khi hai đứa mình nói chuyện trên mạng tuần trước, anh đã ráng thành thật với em, nhưng tiếc rằng đến cuối cùng vẫn không qua được mắt của em.
Anh đã nói tên của anh là Chad, quê ở thành phố nổi tiếng về bóng đá, Manchester. Anh đã bảo với em rằng anh 35 tuổi, làm bên IT ở London, có một người vợ bị tai nạn xe mất bốn năm trước, từ hồi đó anh phải nuôi dạy hai đứa con gái một mình.
Anh đã nói anh có một số tiền lớn muốn dùng cho việc cưới vợ mới càng nhanh càng tốt. Rằng anh muốn kiếm một người vợ thật tuyệt vời, thật nết na, một cô gái Việt có thể làm một người mẹ tốt cho hai đứa nhỏ của mình.
Anh thừa nhận tất cả điều đó đều không đúng sự thật.
Thực ra anh là thợ sửa xe xuất xứ ở vùng quê Đông Nam Châu Âu. Không có vợ mất trong tai nạn ô tô mà có một cô bạn gái đã đá đít anh, khiến anh phải kiếm chỗ ở mới, nuôi một mình hai con mèo nữa. (Đúng là anh vẫn cần đến một người tốt có thể giúp anh làm công việc chăn nuôi đó…)
Anh có một số tiền, không phải lớn, nhưng đủ để mua một vé bay qua Việt Nam, và anh vẫn giữ ý định mua vé máy bay. Đó là vì bên Đông Nam Châu Âu này có vài người đang muốn tóm cổ anh vì một món nợ chưa trả. Anh thừa biết họ chẳng phải người tử tế gì: họ dứt khoát không cho anh khất lại.
Nói tóm lại, sự thật về anh không rạng ngời như anh nói, không đầy hứa hẹn như em tưởng. Từ một góc nhìn nào đó (thực ra từ nhiều góc nhìn…) anh đã nói dối em.
Nhưng rõ ràng em cũng không hoàn toàn thật lòng với anh.
Công nhận em thành thật hơn anh nhiều. Có nhiều điều em nói thẳng ra.
Khi anh đã hứa sẽ yêu em vĩnh viễn sau vài phút nói chuyện, em nói trắng ra chỉ có 3 từ: I need money.
Khi anh hỏi về hoàn cảnh của em, em thẳng thắn là có 2 người chị chưa lấy chồng.
Anh hỏi về công việc của em thì em thừa nhận đơn giản là em “not wokking”.
Anh hứa mua cho em một căn nhà, sau đó hỏi em có hạnh phúc về điều đó không thì em nói em “vui 20%, buồn 80%” vì em cần anh chuyển 1.000 đô sang tài khoản của em mà anh do dự chưa chuyển.
Anh đã cố gắng hình dung ra giọng nhẹ nhàng của em khi phản ứng đề nghị mua nhà cho em: “Now no money. How I happy?” Nhưng anh đã vẫn còn nghi ngờ một chút. Trong vòng 2, 3 ngày vừa rồi, từ khi em bóc phốt anh, anh đã hỏi một số bạn của em trên face (hình như cũng có 2, 3 đứa là bạn thật), phát hiện ra hoài nghi của anh đã có lý.
Thì ra em 45 tuổi, chứ không phải 24 như em nói. Em có 2 chị gái, nhưng có 3 em trai và 3 em gái nữa. Em ở phòng trọ cùng 2 trong 3 người em gái đó nên không thể nào cần 1.000 đô để trả tiền thuê nhà một tháng, trừ khi em ở một cái penthouse Phú Mỹ Hưng hay một biệt thự ở Ecopark Hà Nội.
Và em không yêu anh như em đã nói.
Chuyện tiền nong cuối cùng khiến anh ngỡ ngàng, thậm chí trong cuộc chát đầu tiên (và duy nhất) của mình, nên anh đã hỏi ngay: Em có muốn lấy anh vì thấy có tình cảm với anh hay em chỉ muốn lấy anh vì tiền?
Anh còn nhớ câu trả lời của em rất rõ. Em nói nếu anh thực sự yêu em thì anh sẽ không hỏi như vậy mà sẽ gửi 1.000 đô cho em trước phiên giao dịch cuối hôm đó.
Cuối cùng cuộc “đám hỏi qua mạng” đã đổ vỡ. Và sau đó chỉ một ngày em đã bóc mẽ anh. Em đã cương quyết chuyện vạch áo cho người xem lưng — một sự quyết định tế nhị cả theo nghĩa đen và nghĩa bóng, vì lưng đàn ông Đông Nam Châu Âu thường có nhiều lông rất khó nhìn. May mắn thay anh đã xài một cái tên giả khi nói chuyện với em…
Nhưng có một điều đúng sự thật anh đã nói với em trong cuộc trò chuyện nhập nhằng đầu tiên và duy nhất đó. Anh nói anh là người khôn ngoan, yêu hòa bình.
Vậy bất kể chuyện gì xảy ra tuần trước, anh vẫn muốn làm lành với em. Hạnh ơi mình tranh thủ ngày Valentine này để làm hòa đi. Vì thú thật mà nói… anh vẫn yêu em.
Nụ cười hơi tinh quái anh thấy trên hình của em có gì đó rất lôi cuốn.
Hơn nữa, hai đứa mình rõ ràng tồi tệ như nhau nên rốt cuộc vẫn còn rất hợp.
Em 45. Còn anh thực ra 54 tuổi rồi. Nên hai đứa mình hình như “có chín nút”, rất… hợp tuổi.
Hoặc nói tiêu cực hơn một chút: mình cùng một cảnh ngộ. Cả hai đứa mình nói giả nói thật lẫn lộn, cả hai đều có một số món nợ còn thiếu.
Nếu anh qua Việt Nam ở một thời gian, mình có thể thử yêu nhau một lần nữa được không?
Trong số 3 em trai của em có ai làm nghề sửa xe không? Họ có thể giúp anh kiếm được việc làm trong ga ra nào đó không?
Và nếu em thành công trong việc bịp bợm lấy 1.000 đô của người ta thì em có thể giúp anh một chuyện nữa: chuyển 200 đô qua tài khoản anh.
Vì số tiền taxi ra sân bay từ quê anh không phải nhỏ. Thức ăn cho mèo ở xứ Transylvania của anh khá đắt nữa…
Anh xin em thành thật
“Chad Michaels”
(Cameron Shingleton dịch)
Leave a Reply